1. Kết quả Event Ghost 2016


    Dưới đây là danh sách những thành viên đoạt giải thưởng trong Event Ghost 2016

Hôn anh đi, thiên thần của lòng anh!

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Truyện dài' bắt đầu bởi khatmau_sr, 12 Tháng hai 2012.


  1. khatmau_sr

    khatmau_sr Administrator Ban Quản Trị

    10,209
    9,570
    113
    Tên thật:
    Nguyễn Đình Bách
    Anh là làn gió hiền dịu
    Em là ngọn lửa nông nổi
    Anh thổi mát em
    Em sưởi ấm anh
    Chúng ta yêu nhau mãi mãi
    Vì sự hòa hợp của đôi ta………………


    - Anh, anh! Mở mắt ra đi anh! Đừng chết, đừng……..! Làm ơn………..làm ơn ai đó gọi 114 giúp tôi! Làm ơn………….- Nó kêu gào át đi tiếng mưa buốt giá.
    Một lúc sau, tiếng còi “ pí po……pí po” của xe cứu thương vang lên mỗi lúc một gần. Nhân viên y tá vội vàng cáng anh lên xe. Nó cũng leo lên theo. Nhìn cái cách cầm máu lộ rõ vẻ hối hả, hốt hoảng của các anh chị nhân viên mà tim nó như nát vụn. Đôi mắt luôn tỏa sáng của anh khép chặt chẳng muốn mở ra, đôi môi hồng hào ấm áp đã từng đặt lên môi nó giờ đây tím tái, khuôn mặt chững chạc pha chút dễ thương trở nên trắng bệch không còn giọt máu. Những hình ảnh ấy như hóa thành hàng vạn mũi tên nhọn hoắt được tẩm độc đang đâm qua thân thể nó. Nó vừa khóc vừa nắm chặt lấy tay anh bằng đôi bàn tay bé nhỏ nhuộm đỏ máu tanh của mình, cố truyền hơi ấm của tình yêu nồng hậu sang cơ thể anh……………………..
    Đứng chờ ngoài phòng cấp cứu, nó chắp tay lên trán cầu nguyện Thượng đế và luôn miệng lẩm bẩm: “Anh đừng chết……Thái Nguyên………anh đừng chết! Lỗi tại em, tất cả là tại em hết…….Nếu có thể, thà để em chết thay anh…….hức……….Xin anh đừng chết…….!”………. Ngước nhìn màu đỏ đáng sợ của bóng đèn cấp cứu cứ sáng mãi không tắt, kí ức về anh chợt ùa về trong đầu nó…………………….
    Anh là trẻ mồ côi. Nó cũng là trẻ mồ côi. Năm nay nó 16 tuổi, anh 18 tuổi. Cả hai đều sống trong một nhà thờ cùng các bạn đồng trang lứa và đám trẻ tinh nghịch cùng cảnh ngộ. Thái Nguyên học rất giỏi. Khi học lớp 10, anh đã đạt được rất nhiều học bổng quý giá và đoạt giải nhất các cuộc thi Toán, Hóa và Lý cấp quốc gia. Không chỉ có trí thông minh bẩm sinh, anh còn được tạo hóa ban cho một vẻ đẹp của một thiên thần. Đôi mắt của anh đen láy, sáng chói như các vì sao trên trời cao. Làn da anh có màu bánh mật trông thật khỏe khoắn, mạnh mẽ. Mái tóc đen tuyền được anh cắt ngắn gọn gàng, chẳng để dài hay nhuộm vàng hoe như bọn thanh niên choai choai ngày nay. Đôi môi anh mềm mại, ấm áp chứa đựng tình yêu nồng nàn anh dành cho nó. Mỗi lần Nguyên cười, hàm răng trắng lóa, đều tăm tắp của anh lại được phô ra, hút hồn bao cô gái yếu đuối. Vì thế, nó không thích anh cười trước mặt người khác. Nó sợ mất anh vào tay một người con gái mĩ miều nào đó. Chắc nó hơi ích kỉ nhỉ? Nhưng biết sao được, con người khi yêu luôn bị sự ích kỉ xâm chiếm như thế đấy! Vậy mà giờ đây, người đang giành giật anh khỏi nó chẳng phải là một hoa khôi xinh đẹp hay một mĩ nhân nào đó mà lại là Thần Chết! Một Thần Chết xấu xí và độc ác. Nó sợ, sợ anh sẽ quên mất tình cảm anh dành cho nó để mà đi theo tiếng chuông thôi miên của ông ta. Nhưng……………ai, ai là người đã khiến Thần Chết thấy được anh? Nó, chính nó. Chỉ tại nó chạy nhảy trong mưa, bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của Nguyên để rồi trượt chân té ngã. “Píp…….Píp……..PÍP!!” tiếng còi chiếc xe tải dồn dập cùng ánh sáng chói lóa của đèn pha hiện hữu ngay trước mắt nó. Anh lao ra!……..Và kết quả là anh đang nằm trong căn phòng sặc mùi máu tanh và mùi ê te khó chịu đó. Nó hận mưa! (vô duyên!!) Nhưng nếu nó hận mưa mười lần thì nó hận bản thân gấp một ngàn, một vạn lần! A…………..bóng đèn cấp cứu không còn sáng nữa! Bác sĩ chính đẩy cửa nhè nhẹ, bước đến trước mắt nó. Vừa hồi hộp vừa lo lắng, nó nuốt nước bọt ngước lên, chờ nụ cười cùng cái bắt tay thân mật của ông. Nhưng đáp lại sự trông chờ của nó là một biểu hiện mà nó không muốn thấy chút nào. Ông bác sĩ cúi mặt, nói chậm rãi:
    - Cậu Vũ Hoàng Thái Nguyên bị chấn thương não quá nặng và đồng thời cũng mất quá nhiều máu do cú va đập với chiếc xe tải nên……………..Chúng tôi đã làm hết sức mình nhưng vẫn không cứu được cậu ấy. Tôi xin thay mặt bệnh viện gửi lời xin lỗi đến người nhà nạn nhân.
    Không! Nó không tin! Nó không nghe! Làm sao chuyện này lại là sự thật được? Anh là thiên thần giáng thế kia mà? Thiên thần không thể chết, không thể chết được! Phải, thiên thần thì sao có thể chết chỉ vì một tai nạn giao thông? Anh không chết! Anh không chết! “ANH KHÔNG CHẾT!”- Nó hét lên trong làn nước mắt nhạt nhòa rồi ngất lịm đi…………………………..
    - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - – - -
    1 năm sau………….
    - Đây là nhà mới của con. Con thấy thế nào? Có thích không?
    - Ơ………lộng lẫy và hoành tráng quá ạ! Con thích lắm. Bác, à không……….ba……..tốt với con quá.
    - Uhm…………con vẫn chưa quen với tiếng gọi ba phải không? Không sao đâu, từ từ rồi con sẽ quen thôi. Chúng ta vào nhà nào!
    Nó mỉm cười bước theo ông Hoàng vào trong. Từ nay, ông Hoàng sẽ là ba nó. Ông mới nhận nuôi nó sáng nay. Nó vui lắm. Cuối cùng nó cũng có một mái ấm cho riêng mình. Bất giác, nó nhớ đến anh. Khẽ buông một tiếng thở dài, nó cố lấy lại sức sống và cười thật tươi khi gặp mẹ nuôi nó:
    - Con chào b~….mẹ ạ!
    - Ôi, trông con dễ thương quá! Trang, Thư ơi! Xuống gặp em các con này!
    Từ trên tầng, hai cô gái kiều diễm bước xuống. Là sinh đôi! Họ giống nhau như hai giọt nước. À không, hình như cô gái đứng bên trái có gì u uất hơn thì phải. Hoàn toàn trái ngược với cô gái còn lại, lúc nào cũng nở nụ cười tươi rói trên môi. Bà Lâm – má nuôi nó giới thiệu:
    - Như con thấy đó, hai chị của con là một cặp sinh đôi. Gọi là chị vậy thôi chứ họ bằng tuổi con đấy. Trang là chị, Thư là em. Còn đây là Tú Trâm, em nuôi của các con.
    - Chào bạn, chúng ta cùng tuổi mà.- Trang mở lời mà ánh mắt nhìn về một hướng xa xăm nào đó.
    - Uhm………chào bạn.- Thư nói mà mắt không thèm liếc nó.
    - Em, à…..uhm……mình chào hai bạn. Mong hai bạn sau này giúp đỡ nhiều nhé.
    - Các con chào hỏi xong rồi đúng không? Trâm này, vào phòng ba một lát.
    - Dạ………
    Nói rồi nó cúi chào má Lâm rồi bước theo ba Hoàng. Ngồi xuống chiếc ghế gỗ đen bóng loáng, ông bóp trán rồi từ tốn:
    - Uhm………….ba không biết phải nói như thế nào cho hợp lí hợp tình nữa. Nhưng thôi, để ba đi vào vấn đề luôn. Con bé Trang, nó………..bị mù từ nhỏ. Vì mặc cảm tự ti nên nó đã bỏ học từ năm lớp 7 rồi. Nhưng ở nhà ba đã thuê nhiều gia sư nên Trang vẫn học rất tốt nên con đừng hiểu lầm. Ba nhắc để sau này con đừng vô tình làm tổn thương đến nó thôi. Uhm….. thực ra ba đón con về là…….đương nhiên một phần cũng vì mẹ con muốn nuôi thêm đứa nữa. Còn lí do chính là…………….ba muốn con làm vệ sĩ của Thư. Tất nhiên không phải trực tiếp mà phải thực hiện nhiệm vụ ấy một cách gián tiếp. Ba được biết con đã đoạt giải nhất Karate quốc gia, vả lại con cũng bằng tuổi Thư nên ba thấy con rất thích hợp để đảm nhiệm công việc này. Con có làm được không?
    Sao? Trang bị mù ư? Đôi mắt trong veo, đen láy đó lại không thể hoạt động được ư? Khó tin quá! Nhưng ông Hoàng nói dối nó mà làm gì chứ? Chắc Trang bị mù thật. Nó vội thắc mắc:
    -À, vâng. Dù sao thì sau này con cũng là em bạn ấy mà, bảo vệ cũng là nghĩa vụ của bản thân thôi. Nhưng………sao lại phải bảo vệ Thư ạ? Bạn ấy bị bắt nạt trên trường hay sao ạ?
    -Cái đó………….ba không biết phải nói thế nào cả. Con bé không bị bắt nạt nhưng………..ba thấy nên có người bên cạnh nó để bảo vệ khi cần thiết thì tốt hơn. Với lại……….ba nghĩ con bé Thư bị bệnh tự kỉ hay sao đó, bởi ở nhà, nó không hề hé môi lấy một lời ngoài những câu thông dụng. Vì thế nên ba muốn con vừa bảo vệ con bé, vừa làm sao để kéo con bé ra khỏi cái thế giới tăm tối của nó đi. Con hiểu chứ?
    - ………..Vâng, con hiểu.
    - Tốt! Vậy con lên phòng nghỉ ngơi đi, ngày mai phải đi học rồi đấy.- Ba nó mỉm cười.
    Nó cúi chào ông một cách lễ phép rồi bước về theo sự chỉ dẫn của một chị giúp việc. Cha mẹ ơi! Nó chưa từng thấy căn phòng nào xinh xắn, đáng yêu như căn phòng này. Từ rèm cửa sổ cho đến chăn màn đều phủ một màu hồng nhạt thật con gái. Nhảy lên giường một cách thật thoải mái, nó lôi bức ảnh của anh ra, cười tươi: “Anh! Em thật hạnh phúc, đúng không? Có một căn phòng đẹp đẽ và hai cô chị sinh đôi dễ thương nữa chứ. Nhưng……….hình như hai người này có gì phức tạp thì phải, anh có thấy thế không? Mà thôi, nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu, anh nhỉ? Còn anh, ở trên đó có vui không? Ngọc Hoàng có đối xử tốt với anh không đấy? Nếu ông ấy ngược đãi anh, cứ nói với em, em sẽ cho ông ta biết mùi vị của đau khổ! Hì hì, em vẫn sốc nổi quá nhỉ? Ôi, em nhớ cú cốc đầu của anh quá! Em tâm thần thật!” Nó cười với bản thân rồi vuốt tay nhè nhẹ lên đôi môi ấm áp của anh ẩn sau tấm kính lạnh lẽo kia….………………….
    Nửa năm sau…………
    - Ê, mấy người làm gì thế hả? Bỏ Anh Thư ra!- Nó hét vô mặt mấy tên bắt cóc côn đồ.
    - Mẹ kiếp! Con nhỏ này ở đâu ra thế này? Á! MÀY LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ?- Tên đang bịt miệng Thư hét lên “vô cớ”.
    - Cắn mày để buông tao ra chứ gì! Đồ ngu!- Anh Thư liếc hắn một cái thật sắc lẻm.
    - Tụi bây đứng đó làm gì? BẮT MẤY CON NHỎ ĐÓ LẠI COI!!!
    Chưa để bọn bắt cóc di chuyển, nó tung mấy cú karate vào mặt tên đại ca và mấy đứa đàn em. Cú quyết định thắng thua đang chuẩn bị tung ra thì “roẹt!”, gấu áo tay nó rách một đường dài đồng thời những giọt máu đỏ hồng nhỏ xuống càng ngày càng nhiều. Nó khuỵu xuống, ôm lấy cánh tay trắng trẻo nhưng mỗi lúc một đỏ lên của nó. Liếc nhìn những người hiếu kì đang kéo đến nhiều lên xung quanh, nó cay đắng hiểu ra, tại cuộc sống ngoài này, con người là những con quái vật vô tâm! Nó bị đánh, bị thương như thế mà họ chỉ đứng nhìn và chỉ trỏ, không can thiệp, không cảnh sát, chỉ bản thân. Trong lúc nó vô dụng nhìn bọn chúng kéo Thư đi thì “Rầm!”. Một thiên sứ, à không phải, thiên sứ sao biết đánh nhau? Nhưng khuôn mặt trắng mịn, mái tóc đen tuyền, đôi mắt đen láy và đôi môi hồng hồng khiến cậu ấy rất giống thiên sứ. Dưới những cú đá mạnh mẽ, dứt khoát, mấy tên bắt cóc dần té xuống và bầm tím khắp người. Nắm lấy cổ áo tên cầm đầu, cậu nghiến răng:
    - Giữa thanh thiên bạch nhật mà đi ăn hiếp hai đứa con gái yếu đuối mảnh mai hả? Mày có còn là đàn ông không? Biến đi cho khuất mắt tao!
    - Dạ……..em biến liền…………Nhưng………..anh ơi………..bỏ áo em xuống em mới biến được chứ ạ!
    - Thằng khốn! Giờ thì BIẾN ĐƯỢC CHƯA!- Cậu hét lên.
    Ôi! Nó đau quá! Hình như vết dao sâu lắm thì phải. Máu nó chảy ra rất rất nhiều, nhiều đến nỗi thấm đỏ cơ thể nó, thấm xuống nền đất xung quanh nữa. Chóng mặt, mắt nó cứ nhắm lại, không thể thấy được ánh mắt căm giận nhưng có chút thương xót của Anh Thư……………
    ………………………………
    Nó đã nằm viện ba ngày rồi. Mới có ba ngày mà sao nó thấy cứ như ba thế kỉ rồi ấy. Đang vươn vai đón lấy những tia nắng ấm áp nghịch ngợm vờn lên má nó thì từ ngoài cửa, Anh Thư bước vào cùng một bó hoa hồng rất đẹp. Những tưởng cô bé đến thăm nó chứ, ai ngờ cô bước đến trước mặt nó, ném bó hoa một cách thô lỗ lên chiếc tủ bên cạnh rồi lạnh lùng:
    - Cô tâm thần à? Việc gì cô phải bảo vệ tôi? Thấy tôi bị bắt cóc thì phải chạy ngay khỏi đó mà báo cho cảnh sát chứ! Cô tưởng cô làm thế thì tôi sẽ yêu quí, thương mến cô sao? Tôi nói cho cô biết, tôi ghét nhất là những người giả tạo như cô đấy! Từ này đừng làm những việc xuẩn ngốc khiến tôi thấy khó chịu đó nữa!
    Nói rồi Thư bước đi, bỏ lại nó một mình và cô đơn. Nó thật sự không hiểu. Nó đã làm gì sai sao? Từ khi nó bước vào căn nhà đó, Thư đã tỏ vẻ khó chịu với nó dù không có lí do rồi. “Anh Thư ghét mình!” Ý nghĩ vừa mới được đầu óc nó đúc kết khiến lòng nó như bị hàng trăm mũi kim rạch, đâm ngổn ngang khắp nơi. Bất giác nó nhớ tới cậu con trai đã cứu nó và Thư ra khỏi bọn khốn đó. Không biết người ấy đang làm gì?…………….
    …………………………………
    Đặt ly whisky lên bàn, Chấn Huy ngồi “phịch” xuống ghế. Đang khép hờ đôi mắt để đầu óc nghỉ ngơi thì ngoài cửa, Nhật Minh bước vào phá tan không khí tĩnh lặng của ngôi nhà:
    - Yo, khỏe không?
    - Trước đó thì có, bây giờ thì không.- Huy nhăn nhó.
    - Này, bạn bè đến mà như thế đấy hả? Nghe nói cậu vừa cứu một cô gái?
    - Uhm………..chính xác là hai, nhưng người bị thương chỉ có một.
    Không cần suy nghĩ, Nhật Minh hỏi luôn:
    - Cô ta rất đẹp?
    - Đồ điên!
    - Xì, cô ta mà không đẹp thì được thiếu gia tập đoàn lớn nhất châu Á ra tay cứu giúp chắc?
    - Vớ vẩn! Tại……………..không biết sao tớ thấy cô ấy có gì đó………..
    - Có gì đó?
    - Uhm…………..có gì đó rất thân thương, không biết là cái gì nữa. Mới nhìn mặt là thấy thân thương rồi.- Vẻ mặt Chấn Huy đăm chiêu.
    - À, vậy cậu cũng có tốt đẹp gì đâu.
    - Thôi, chẳng thèm đấu khẩu với cậu làm gì cho mệt xác. Tớ đến bệnh viện đây. Đi không?
    - ……………Ừ thì đi.
     

Chia sẻ trang này