1. Kết quả Event Ghost 2016


    Dưới đây là danh sách những thành viên đoạt giải thưởng trong Event Ghost 2016

Sự từng trải của cô gái 22 tuổi

Thảo luận trong 'Tin Tức Cuộc Sống - Giới Trẻ' bắt đầu bởi tui_la_so1, 18 Tháng hai 2012.


  1. tui_la_so1

    tui_la_so1 Team NewUpload

    119
    132
    43
    Tôi lớn lên trong sự nghèo túng, kèm theo nước mắt của mẹ và sự vô trách nhiệm của ba.
    [​IMG]

    Nhan sắc lồng lộng này là "vốn liếng" để tôi có thể sống ngoi ngóp trong cuộc đờii này! (Ảnh minh họa)

    Tôi năm nay 22 tuổi, cái độ tuổi mà những bạn gái cùng trang lứa vẫn còn rất vô tư, yêu đời. Khi mọi người nhìn tôi, không ai nghĩ được rằng, cuộc đời tôi lại tràn ngập giông tố bão bùng như thế? Bao nhiêu năm nay, tôi sống trong những niềm vui ít ỏi và ngập tràn với cuộc sống đầy nước mắt.

    Năm 20 tuổi, tôi mới hiểu ông trời cho tôi cái nhan sắc “lồng lộng” này không phải để tôi hạnh phúc mà vì muốn tôi có chút “vốn liếng” để có thể sống ngoi ngóp trên cái đường đời chết tiệt này. Vâng, tôi sống để nếm đủ đăng cay, tủi nhục, đau đớn, ê chề… để tới một ngày, thời gian sẽ đến và cướp đi cái dung nhan ấy. Chính vì thế nên tôi nghĩ rằng, mình chỉ cần sống đến năm 30 tuổi là quá đủ. Ít ra thì tôi cũng còn đẹp mãi trong lòng những người yêu thương tôi thật sự.

    Mẹ tôi, người phụ nữ từng được khen ngợi là đẹp nhất nhì ở đất Tây Đô, lại là người phụ nữ khờ dại cho đến lúc chết. Mẹ là con gái cưng của đại điền chủ ruộng đất trải dài xuống tận miệt Cà Mau, vì đem lòng yêu anh chàng nghệ sỹ hàng nhái (là ba tôi) mà đã từ bỏ cả gia đình lẫn một gia tài khổng lồ để đi theo tiếng gọi tình yêu, mặc dù mẹ biết người ta đã có vợ và hai đứa con thơ.

    Ba dẫn mẹ vượt biên sang Campuchia, sau đó thì lần lượt ba anh chị tôi ra đời. Mấy năm sau, cả gia đình tôi đến Thái Lan sinh sống và ở đất nước này, mẹ đã sinh tôi. Kể từ đó, cuộc sống của mẹ lại bắt đầu tiếp nối những nỗi đau... Nước mắt mẹ cứ rơi từng ngày với sự khôn lớn của chúng tôi. Cuộc sống của mẹ như địa ngục, tù đày khi phải sống với người chồng độc ác, tàn nhẫn và đã hủy hoại triệt để cuộc sống của mẹ.

    Tôi lớn lên trong sự nghèo túng, kèm theo nước mắt của mẹ và sự vô trách nhiệm của ba. Mẹ đã để lại cho tôi nỗi hận đàn ông là tài sản to lớn nhất, để rồi mẹ nhắm mắt xuôi tay vì căn bệnh thế kỷ mà người chồng suốt đời mẹ tận tụy, hy sinh đã lây sang cho mẹ để tới lúc chết, mẹ vẫn không hay biết.
    [​IMG]
    22 tuổi, tôi đã trở thành một lady sành điệu và quý phái (Ảnh minh họa)

    Năm mẹ qua đời là năm tôi 16 tuổi. Nửa năm sau đó thì ba tôi ra đi. Tôi đã không khóc được một giọt nước mắt nào cho ba bởi tất cả nước mắt, tôi đã chảy hết từ khi mẹ không còn trên cõi đời này nữa. Không muốn làm phiền tới họ hàng bên nội, tôi quyết định tới ở nhờ trong căn phòng chật chội của vợ chồng chị tôi trong sự vui mừng của gia đình nội (Vì nội tôi chưa bao giờ chấp nhận mẹ con tôi).

    Rồi tôi bắt đầu đi làm. Ban đầu là những công việc suốt ngày đầu tắt mặt tối nhưng đồng lương cũng chẳng bõ bèn để tiêu pha cuộc sống hằng ngày. Tôi đã đi tìm những công việc khác nhưng chẳng ai chịu mướn tôi vì trông tôi tiểu thư quá (Chắc do gene của mẹ). Sau đó cũng có người mướn tôi nhưng nhìn mặt tôi họ không ưa nên lại suốt ngày kiếm chuyện để đì tôi. Sau một thời gian vắt kiệt sức lực của tôi, họ sẵn sàng đuổi tôi ra khỏi nhà không một chút thương tiếc. Tôi biết nguyên do không phải vì tôi lười biếng mà vì chồng của bà chủ hay để ý đến tôi.

    Đã có nhiều người giễu tôi, “Sao cô không đi làm người mẫu mà đi làm mướn làm chi?”. Những lúc đó tôi chỉ ước, giá như tôi còn có mẹ thì tôi đã không phải đau khổ, bất hạnh như bây giờ! Tôi nhớ ngày mẹ còn sống, tôi không phải đụng tay đụng chân tới cây chổi, cũng chẳng phải làm bất cứ việc gì trong gia đình, tất cả thời gian của tôi chỉ dành cho việc học. Mang tiếng là con nhà nghèo nhưng bàn tay của tôi còn đẹp hơn cả những tiểu thư con nhà giàu. Vậy mà nhìn tôi lúc này, ai cũng không khỏi xót xa…

    Tôi đã nhiều lần được bạn bè động viên đi thi các cuộc thi sắc đẹp… nhưng lần nào tôi cũng từ chối vì tôi không đủ tự tin vào bản thân mình. Tôi quyết định đi làm phục vụ ở một nhà hàng qua lời giới thiệu của chị tôi để trang trải cuộc sống của mình và để tiếp tục được đi học.

    Giờ đây, ngồi một mình trong căn phòng trọ, hồi tưởng lại năm năm về trước, tôi không biết trách mình lúc đó khờ khạo, đáng thương… hay nên cảm ơn điều đó vì nhờ quyết định ấy mà tôi đã biến mình trở thành một lady sành điệu như bây giờ.

    22 tuổi, tôi có một vẻ bề ngoài yêu kiều, thơ ngây lắm… nhưng thẳm sâu trong tâm hồn mình là nỗi đau của một tuổi thơ không êm đềm, là những tháng ngày sống trong đau khổ, bất hạnh, là những đêm phục vụ khách trong quán cho đến khi mệt lả…

    Tôi không còn là người con gái trong trắng… nhưng tôi vẫn muốn giữ cho mình một tâm hồn vẹn nguyên như thuở nào!

    "cuoc song ma ,moi nguoi mot chuyen buon, moi nguoi mmot hoan canh
    ai chang muon thanh cong nhung that bai ta fai co gang phan dau de vuot len ban than minh
    qua khu chi la qua khu ma thui ban dung qua coi trong va nghj ngoi ve nhung dieu da dien ra voi minh trong qua khu ay ma hay quan tam toi hien tai va tuong lai cua ban than minh "
     

Chia sẻ trang này